TRANG CHỦ / ĐỨC MẸ / Thần Đô Huyền Nhiệm – Trên đường hành quyết

Thần Đô Huyền Nhiệm – Trên đường hành quyết

Mục Lục

Phần Thứ Hai: CUỘC ĐỜI CÔNG KHAI

 

35. TRÊN ĐƯỜNG HÀNH QUYẾT

Người ta đã đọc xong bản án giết Chúa Giêsu và đem Thánh giá lại. Vừa nhìn thấy Thánh giá, Chúa Giêsu chăm chú nhìn và tỏ hết dạ mừng vui. Trong tâm hồn, Ngài thầm than thở rằng: “Ôi Thánh giá đã từ lâu Ta mong ước. Ngươi là bàn thờ hoà giải, là vương trượng của quyền lực Ta, là đường chuyển ân sủng cho loài người, và là chìa khoá mở nước trời. Lạy Cha, Con chúc tụng Cha, Con hết lòng đón nhận Thánh Giá này để vâng theo thánh ý Cha, hầu được hi sinh Nhân Tính chịu đau khổ của Con, làm thoả nguỵên phép công bằng Cha và cứu rỗi loài người”. Mẹ Maria hợp nhất với những tâm tình đó của Con chí thánh Mẹ. Mẹ biết rõ giá trị vô cùng mà Thánh Giá đem lại, khi tiếp xúc với Nhân Tính thần hoá của Chúa Giêsu, nên Mẹ tôn kính Thánh Giá rất xứng đáng: Mẹ thờ lạy Thánh Giá. Các thiên thần tháp tùng Chúa và Mẹ cũng thờ lạy Chúa theo gương Mẹ.

Thánh Giá ấy rất dầy, bằng gỗ rất nặng, dài gần năm mét. Bọn lính cởi dây trói tay Chúa ra để có thể giữ và vác lấy Thánh Giá, nhưng không cởi dây trói thân, vì chúng muốn buộc dây vào thân mình Chúa mà lôi kéo. Chúng lại buộc vào cổ Chúa một dây khác, quấn hai vòng một cách khéo léo độc dữ. Tên lính rao án đi trước mở đường lên núi Can-vê (Golgôtha). Theo sau y, dân chúng ô hợp và quân lính chen chúc nhau, vừa vô trật tự vừa la ó rợn rùng. Bọn lính, tên cầm mối dây đàng trước lôi đi, bắt Chúa phải bước mau, tên cầm mối dây đàng sau ghì lại, bắt Chúa phải bước chậm. Những giằng co hung hăng ấy làm Chúa nhiều phen phải nhấc lên, ngã xo ngã giụi. Hai đầu gối quị xuống đá mặt đường nhiều lần, vỡ máu ra. Thánh Giá nặng nề xiết trên vai lủng đòn của Chúa, làm thành một vết thương rất lớn. Những lôi kéo, giun giẩy của bọn lính làm cho Thánh Giá khi va mạnh vào đầu Chúa, khi lại va mạnh vào Thánh Giá. Lúc đó, những cái gai nhọn trên mũ gai lại cắm sâu thêm vào những phần dễ cảm nhất trên da thịt. Chúa đã khổ sở đến thế mà bọn quân dữ còn nguyền rủa những lời bỉ ổi, còn khạc nhổ, và bốc bụi đường ném lên mặt Chúa, mắt Chúa mờ trong bụi nhơ, trong máu lệ, nhưng vẫn nhìn chúng một cách nhân từ yêu thương. Sốt ruột, muốn giết Chúa cho mau, chúng không để cho Chúa kịp nghỉ, cứ hối thúc dồn dập. Thân xác Chúa bị chèn vào một tình trạng yếu nhược quá, tưởng như sắp gục chết dưới bấy nhiên cực hình tàn khốc.

Nhưng trong Trái Tim Mẹ Maria, Chúa gặp được một an ủi rất phấn khởi Chúa. Mẹ rời dinh Philatô đi theo Chúa cùng với thánh Gioan và ba bà Maria. Dân chúng đông nghẹt, không sao đến gần Chúa được, nên Mẹ cầu xin Thiên Chúa cho Mẹ được ít ra đứng bên chân Thánh Giá. Được Thiên Chúa nhận lời cầu, Mẹ ra lệnh cho các thiên thần tìm phương tiện giúp Mẹ. Các thiên thần dẫn Mẹ đi qua một phố tắt. Ở cuối phố ấy, Mẹ và Chúa Giêsu gặp nhau. Hai Mẹ Con nhìn nhau, lòng quặn đau, không nói nên lời: Mẹ đau niềm đau của Con, Con đau niềm đau của Mẹ. Thấy Chúa Giêsu gập người lại dưới Thánh Giá nặng nề, Mẹ cầu xin Chúa gợi cho bọn lý hình ý tưởng bắt một ai đó vác đỡ Chúa. Muốn làm vui lòng Mẹ, Chúa cho Simon Cyrênê, thân phụ của Alêxan và Ruphô được hân hạnh ấy. Alêxan và Ruphô vốn đã là môn đệ Chúa. Rồi Mẹ tiến lên đi trước Chúa mấy bước, hoàn toàn hợp nhất với Chúa và hết mọi đau khổ Chúa chịu. Chí nguyện của Mẹ là chỉ ước mong được vác Thánh Giá thay Chúa và chịu chết trên Thánh Giá thay Chúa; đối với loài người Mẹ chỉ ước mong ngăn cản được người ta đừng đáp lại công ơn Cứu Chuộc vô cùng bằng những vô ơn quên lãng.

Vừa đi đường, lòng Mẹ vừa suy niệm những mầu nhiệm Cứu Chuộc mà Mẹ từng thấu hiểu các vẻ kỳ diệu, hoặc cùng với các thiên thần ca tụng Chúa bằng những ca vịnh Mẹ làm ra khi nghe tuyên án xử tử Chúa, để ứng đối lại với những bất công của bản án ấy và lời phạm thượng của dân chúng.

Lúc ấy, Thiên Chúa cũng dùng sự can thiệp của Mẹ để bắt Luxiphe phải chịu một hình phạt kín đáo. Tên nguỵ thần tối tăm này, nghĩ rằng cái chết của Chúa Giêsu sẽ mang lại một tai hoạ khôn lường cho nhà nước nó, nên nó muốn kéo tất cả bộ hạ của nó vào ẩn nấp trong hoả ngục. Nhưng theo lệnh Thiên Chúa, Mẹ Maria đã truyền cho nó và cả bọn quỷ phải ở lại cho đến khi chấm dứt cuộc Tử Nạn. Thế là tất cả bọn chúng phải theo Chúa Giêsu lên đồi Can-vê, lếch thếch như một lũ phạm nhân bị lôi đến pháp trường.

Như Thánh Luca đã viết, trong đám dân chúng đông đảo đi xem Chúa chịu chết, có một số đông phụ nữ khóc thương Chúa Giêsu. Chúa quay lại nói với họ: “Hỡi các nữ tử Giêrusalem, đừng khóc Ta nữa, hãy khóc mình và con cái mình. Cây tươi mà người ta còn xử thế này, cây khô họ sẽ xử thế nào. Đấng vô tội mà còn phải chịu cực hình thế này, tội nhân sẽ phải chịu bao nhiêu nữa! Thương khóc Ta cũng được, nhưng hãy khóc tội mình, để nhận Giá Máu Ta còn hơn”. Một lát sau, lúc đã cạn hơi kiệt sức, Chúa lên tới núi hi sinh. Chính trên núi này, ngày xưa Abraham đã định sát tế Isaac, hình ảnh của Chúa Cứu Chuộc. Mẹ Maria đã xin được cho mình, cho thánh Gioan và ba bà Maria đến đứng bên Chúa Giêsu. Khi thấy bọn lý hình sắp sửa đóng đanh Chúa, Mẹ thưa lên Thiên Chúa rằng: “Con là Mẹ của Chúa Giêsu, cũng như Cha là Cha của Người. Con xin đặt vào tay Cha quyền làm Mẹ của con, để Con của Cha và của con hi sinh cứu chuộc nhân loại. Xin Cha nhận lễ vật của con, vì con không chịu tử giá được như con muốn để làm hi lễ hiến dâng Cha”.

Sau lời cầu nguyện đó, Mẹ thấy bọn lý hình pha quá nhiều mật đắng vào rượu mùi, mà người ta vẫn có thói quen cho các tử tội uống để thêm sức mạnh cho chúng. Mẹ rất cảm thương Chúa, nên Mẹ cầu xin Chúa đừng uống, vì nó quá đắng. Chúa chấp nhận lời xin ấy: Ngài không uống chút nào, chỉ nếm một chút, để chịu hết mọi khổ hình, không chối bỏ một đau khổ nào.

Bấy giờ là giờ thứ sáu trong ngày, tính theo giờ Dothái, tức là vào giữa trưa. Trước khi đóng đanh Chúa, bọn lý hình phải lột áo Chúa ra. Áo trong của Chúa vừa chật vừa dài, chúng lột ngược lên mà lại không tháo mạo gai ra trước, nên áo vướng vào, lôi ra rất mạnh. Các vết thương ở đầu lại toác ra, nhiều cái gai tuy rất cứng cũng bị gẫy, nằm lại trong đầu. Chúng lại đóng mạo gai vào một cách tàn bạo chưa từng thấy, gây ra nhiều vết thương khác chồng chất. Áo Chúa đã dính liền vào da thịt vì máu, nên khi bị lột áo, Chúa đau đớn như phải lột da. Gió lạnh và giá rét bấy giờ càng làm Chúa phải đớn đau kinh hồn.

Một đau khổ rất lớn Chúa chịu bấy giờ là phải lột trần trước con mắt dân chúng. Chúa chịu hi sinh ấy vì yêu thương loài người, và dậy cho loài người biết phải hết sức ở khó nghèo, hoàn toàn siêu thoát mọi của cải trần gian. Nhưng Chúa vẫn giữ lại được chiếc quần ngắn, chiếc quần mà bọn lý hình làm hết sức cũng không sao cất bỏ đi được. Quần ấy được táng vào mồ cũng với thân xác Chúa sau này.

Trong lúc bọn lý hình chuẩn bị dụng cụ cần có để đóng đanh Chúa và hai tên ác phạm, Chúa dâng lên Cha Ngài lời cầu nguyện này: “Lạy Cha, Con xin dâng lên Uy Linh Cha toàn thể Hữu Thể con người của Con, với tất cả những việc Con đã làm nhờ Hữu Thể ấy. Con dâng Cha người Mẹ yêu dấu của Con, tình yêu, đau khổ, những việc làm rất hoàn hảo và lòng tận tuỵ phục vụ của Người đối với Con. Con dâng Cha đoàn Tông đồ nhỏ bé của Con, Giáo hội Con lập cho đến tận thế và tất cả con cháu Adong mà Con chết cho, để họ được cứu rỗi tất cả, nếu họ lợi dụng ơn Cứu Chuộc của Con. Nhất là Con xin Cha thương đến những người nghèo khó, những người đau khổ, những người bắt bớ hành hạ Con, cũng như những người thành kính suy niệm sự chết của Con, nhất là cho danh Cha được vinh hiển”.

Mẹ đau thương Maria dâng lòng hợp nhất với lời cầu nguyện ấy: lời đầu tiên Chúa Giêsu nói với Mẹ: “Mẹ hãy nên giống như Con”, đã nên hoàn tất thật lạ lùng trong suốt cuộc Tử Nạn của Chúa. Như đã nói ở một đoạn trên, Mẹ cảm nghiệm thấy trong bản thân Mẹ tất cả những đau khổ tâm hồn và bề ngoài Chúa chịu, cho đến nỗi nói được rằng: cùng với Chúa, Mẹ đã chịu tạt vả, chịu đánh đòn, chịu đội mạo gai, chịu nhổ đờm rãi, chịu đóng đanh vào Thánh Giá. Quả thật, cách chịu có khác nhau, để Mẹ trở nên hình ảnh sống động của Chúa trong hết mọi sự.

Sau cùng, giờ tử nạn của Chúa đã đến. Bọn lý hình xấc xược truyền cho Chúa phải nằm ngửa lên Thánh Giá, để chúng đánh dấu lỗ đanh. Ác tâm của chúng đã xui chúng cố đo những dấu ấy cách quá xa chỗ phải đóng. Mẹ Maria biết rõ ý chúng độc dữ xấu xa, nhưng không thể xin được Con Mẹ cản ngăn: Ngài muốn chịu cái đau khổ quá mức ấy vì loài người. Khi Chúa chỗi dậy khỏi Thánh Giá, Mẹ đến gần, cầm cánh tay Chúa giúp cho Ngài đứng dậy, thờ lạy Chúa, hôn kính tay Ngài với một niềm tin kính rất sâu xa. Vẻ đẹp say lòng của linh hồn Mẹ cũng như sự Mẹ lợi dụng đầy đủ được ơn Cứu Chuộc đã làm tràn đầy tâm hồn Chúa một nguồn vui sảng khoái, phần nào giúp Chúa mạnh sức thêm.

Khi đã đục xong ba lỗ đanh vào Thánh Giá, bọn lý hình lại ra lệnh cho Chúa nằm xuống lần thứ hai để chịu đóng đanh. Một tên cầm tay Ngài dằn lên Thánh Giá, đặt vào lỗ đanh; một tên khác dùng búa lớn đóng đanh xuyên qua tay Chúa. Khi đóng tay thứ hai, vì lỗ đanh quá xa do ác ý quỷ quyệt của chúng, chúng không thể đóng được. Những tên tàn nhẫn ấy liền lấy xiềng sắt trói Chúa trước, bắt tay Chúa xỏ vào cái khoen ở đầu xiềng, rồi héo hết sức mạnh cho tới lỗ đanh. Sau khi man rợ đóng đanh tay, chúng lại kéo thẳng hai chân ra, xếp lên nhau, rồi lấy xiềng sắt trên buộc vào, kéo xuống một cách rất dữ, rồi mới đóng cả hai chân vào bằng chiếc đanh thứ ba vừa to vừa dài hơn hai đanh đóng tay. Bị đóng vào Thánh Giá hết sức tàn bạo như vậy, Thân Xác có một kiến trúc cân đối lạ lùng của Chúa bị biến dạng méo xệch, nát gẫy, xương giơ ra, người ta đếm được từng cái như lời tiên tri Đavít đã nói ở thánh vịnh 21: Thật là các xương đó đã bị kéo rời chỗ rõ ràng, nhất là xương ngực và hai vai.

Ta không thể nào hiểu được những đau đớn ghê gớm Chúa phải chịu trong cực hình ấy. Chúa dành để một ngày kia, trong ngày phán xét chung, mới tỏ cho những kẻ phải đoạ phạt biết Ngài đã thương yêu chúng thế nào, và, những người được tuyển chọn tôn vinh Ngài cho xứng đáng. Tuy nhiên, Ngài vẫn còn ưng chịu đau đớn hơn nữa, và bằng lòng để người ta hành hạ hơn nữa. Sợ khi dựng Thánh Giá lên, những đanh ấy sẽ tuột ra, bọn lý hình quyết định đánh quặt đầu đanh ở dưới lại. Với ý định đó, chúng dựng Thánh Giá lên, rồi lại úp mặt Chúa xuống đất để đánh quặt đầu đanh. Thấy bọn chúng tàn bạo quá như vậy, toàn thể những người có mặt ở đấy kêu thét lên một tiếng thật hãi hùng vừa run sợ vừa cảm thương. Mẹ Maria cầu xin Cha trên trời ngăn cản không cho bọn dã man làm cái việc tai quái ấy. Cha ưng thuận. Ngài ra lệnh cho các thiên thần nâng đỡ Thánh Giá. Cho nên, Thánh Giá bị lật ngược, mà Thân Xác Chúa không bị chạm xuống mặt núi đầy những đá lởm chởm và rác rển bẩn thỉu.

Nhưng lúc chúng dựng Thánh Giá lên, Chúa mới thật là đau đớn. Bọn lý hình, tên cầm kích, tên cầm đòng chọc vào mình Chúa mà nâng Thánh Giá lên cho lọt xuống chỗ chôn chân. Đòng và kích ấy gây thêm nhiều vết thương mới, nhất là ở dưới hai tay. Máu xối xả chảy xuống. Trước sự dã man không ai ngờ tới ấy, dân chúng thất thanh kêu lên phản đối ầm ầm. Những người còn một chút nhân đạo đứng thở than chán nản. Có những người quay đi hay bưng mắt lại không dám nhìn lên Thân Thể của Chúa đang vỡ máu chan chảy xuống qua hết mọi vết thương, vì khi Thánh Giá đứng giộng xuống lỗ chôn chân, bị giùng dội lên, rung động toàn thân Chúa, những vết thương ấy xô nhau, lệch chỗ, toác ra, làm cửa mở cho máu xối xuống. Nhiều người kêu to lên xưng tụng Chúa là Đấng vô tội; những người ngoại quốc đứng mất vía kinh ngạc.

Trái lại, các thượng tế, các tư tế, đảng viên Biệt phái, và bọn luật sĩ về bè Sađốc hãnh diện vì ngờ mình đã thắng thế. Họ say vui một niềm vui hoả ngục, xô nhau đến gần Thánh Giá mà nhục mạ Chúa hết lời. Họ lượm đá và bốc bụi đất ném lên Chúa. Họ nhún vai lắc đầu, bước đi bước lại hằm hằm vừa cười nhạo vừa thách đố Chúa như Phúc Âm đã thuật lại. Cả hai tên trộm cướp ác phạm, bị đóng đanh dựng lên hai bên tả hữu Chúa, cũng la lên những lời xấc xược mà chửi rủa Chúa. Chúa càng gần tắt thở những lời nhục mạ ấy càng làm Chúa phải nhói buốt tới tầng sâu linh hồn.

Buồn rầu vì bấy nhiêu phạm thượng, Mẹ Maria rất đau đớn không đành lòng tỏ niềm tôn kính đền tạ Chúa mà thôi, Mẹ còn sấp mình xuống bên chân Thánh Giá, nài xin Cha hằng hữu tỏ ra những dấu lạ hiển hách bênh vực cho danh dự của Con Mẹ. Đức nhiệt tâm của Mẹ cũng gợi cho Mẹ ý muốn sử dụng quyền năng Nữ Vương vũ trụ trong trường hợp này: Mẹ ra lệnh: “Hỡi mặt trời mặt trăng, hãy ngừng chuyển vận! Hỡi trái đất, hãy xáo trộn lên! Núi non hãy vỡ đổ, mồ mả hãy mở toang! Hỡi màn che trong Đền Thờ, hãy xé đôi ra! Mọi loài hãy tôn vinh Đấng Cứu Thế!” Lời ban lệnh ấy, và sự sử dụng quyền Nữ Vương của Mẹ rất đẹp lòng Thiên Chúa: mặt trời đen sầm lại và cả trái đất chìm vào một tấm màn tang chế tối tăm.

LỜI MẸ HUẤN DỤ

Hỡi con, có thể Chúa Giêsu đã không chu toàn sứ mạng Cứu Chuộc loài người, nếu Ngài đã không dậy họ rằng: họ phải vác Thánh Giá mới thắng lướt được chính mình họ và chiến thắng ma quỷ. Cho nên con hãy yêu đương ôm lấy Thánh Giá của con, hãy vui tươi vác lấy nó mà đi theo vết chân Chúa Cứu Thế. Con phải lấy làm vinh hạnh khi chịu bắt bớ, chê cười, nhục mạ, bệnh tật, nghèo túng và tất cả những gì gọi là đau khổ. Muốn đẹp lòng Mẹ, con đừng tìm an ủi nào nơi các sự vật trần gian, con đừng để thời giờ suy lại những đau khổ con đã chịu, và đừng tỏ lộ đau khổ con đã chịu với một ai, với hi vọng giảm bớt đau khổ. Nhất là con hãy ý tứ đừng phóng đại những cái khó chịu mà thụ tạo gây cho con. đừng nói rằng con phải đau khổ nhiều, và đừng so sánh con với những người đau khổ khác.

Nếu con tự tìm một vài an ủi lương thiện, tiết tộ, và đôi khi phàn nàn tuy nhẫn nhục, Mẹ không bảo đó là một tội, nhưng về phía con, sự an ủi đó có thể là một sự thất tín với Chúa là Đấng đã ưu đãi con nhường ấy. Ngài muốn con kết hợp với Ngài rất khăng khít: con không được than thở một lời nào, nếu không nhằm một mục đích khác cao hơn mục đích được dễ chịu. Một luật chung con phải giữ là: tất cả những an ủi của loài người đều thiếu sót, hư hỏng và cả nguy hiểm nữa. Con chỉ được phép tiếp nhận những an ủi mà chính Thiên Chúa sẽ gửi cho con, hoặc nhờ các thiên thần ban cho con thôi. Ngay trong những an ủi này, cũng chỉ nên nhận lấy an ủi nào bổ sức để chịu đau khổ hơn được.

Chia sẻ và bình luận

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *